Ông Đoàn Phùng lách khung cửa hẹp
Đăng bởi cdvhue on 26/10/2006
- Trở lại Thành Nam sau 4 năm kể từ ngày dẫn dắt Huế còn thi đấu ở giải chuyên nghiệp, ông Đoàn Phùng không giấu nổi tâm trạng bồi hồi.
|
|
|
Kinh nghiệm của HLV Đoàn Phùng sẽ giúp Huda Huế trong trận play-offM.H.Hải Phòng – Ảnh: Minh Tuấn
|
Chuyện cái sân
Bốn năm sau ngày Huế của ông Phùng thua LG.ACB và phải nói lời chia tay giải chuyên nghiệp, ông Phùng mới có dịp trở lại Nam Định. Cảnh vật nay đã khác xưa nhiều. SVĐ Chùa Cuối xập xệ của 4 năm trước đã được thay da đổi thịt khi khoác cái tên Thiên Trường. Thế nhưng, lòng người vẫn vậy.
Ông Phùng cho biết trong 2 ngày tập vừa qua ở Nam Định, điều mà ông ghi nhận đó là khán giả Thành Nam nghĩ đội Huda Huế yếu nên dành cho nhiều lời động viên chân tình. Hơn thế nữa, đối với Nam Định, ông Phùng có nhiều bạn bè. Trước đây HLV Ninh Văn Bảo của Nam Định từng dẫn dắt Huế nên giữa hai bên vẫn có mối thâm tình.
Kinh nghiệm play-off
Nhiều người đánh giá, ông Phùng đang nắm trong tay lợi thế là tâm lý Huda Huế thoải mái khi gặp đối thủ mạnh hơn. Ông Phùng đồng ý điều này, nhưng cũng nói thêm rằng đá trên sân là cầu thủ chứ chẳng phải là HLV. Mà cầu thủ thì 2 bên gần như không hề hiểu biết gì về nhau. Lứa cầu thủ Huế thi đấu năm 2002 giờ chỉ còn lại 3 cầu thủ Cảnh Lâm, Thanh Tuấn, Đông Phương. Có chăng là một vài kinh nghiệm của ông về các học trò cũ ở đội Olympic Quốc Gia là Tuấn Điệp, Tô Đức Cường và Thế Phong (bên Hải Phòng).
“Không nên đánh giá tôi hơn anh Hùng”
Chỉ hơn ông Phạm Văn Hùng của Hải Phòng một tuổi (ông Phùng sinh năm 1962) nhưng lúc còn là cầu thủ, ông Đoàn Phùng nổi đình nổi đám hơn ông Hùng. Khi làm HLV, ông Phùng cũng là người giàu kinh nghiệm làm bóng đá đỉnh cao. Ông Phùng lên đội Olympic trước ông Hùng 2 năm. Thế nhưng khi báo chí đưa ra sự so sánh thì ông Phùng lắc đầu ngay: “Chỗ anh em vốn rất quý trọng nhau. Cứ so sánh như thế này mất tình cảm chết. Tôi rất tôn trọng anh Hùng. Anh ấy đã khẳng định chuyên môn của mình khi làm ở ĐTQG, lại am hiểu nội bộ Hải Phòng. Đối đầu với anh ấy chẳng dễ chút nào”.
- Đức Phong



















